Éo le phận đời làm thuê

Trên con đường chị Hoa đưa  đón con đi học hàng ngày ,hôm nay trở nên náo nhiệt và nhộn nhịp hơn hẳn.Do hôm nay là ngày Hội của làng nơi mà chị Hoa thuê nhà trọ ,vì thế mà những sạp hàng đồ chơi , sạp hàng ăn vặt được trưng bầy la liệt hai bên lề đường.

Dắt tay đứa con trai mới 3 tuổi mà chị vưa đón nó sau buổi học lớp mầm non ,đứa trẻ hôm nay có vẻ thích thú lắm khi nó thấy nơi đây rất đông người , ánh mắt của nó đắm chìm trong những món đồ chơi nhiều màu sắc .

Khi hai mẹ con đi qua sạp bán ô tô đồ chơi cho trẻ em với  những tiếng mời gọi từ bà chủ sạp.Đứa bé liền ngay lập tức kéo tay mẹ nó tiến sát vào gian hàng,không cần phải xin phép ai cứ thế nó định cầm lấy chiếc ô tô mà nó thích nhất.Thấy vậy chị liền bế vội thằng bé lên để nó không cầm được đồ chơi ,vì chị cũng không có ý định mua đồ chơi cho con,đứa bé vì thế mà khóc ré lên ,mặc dù vẫn đang được mẹ bế nhưng nó vẫn cứ dướn người đến hướng sạp hàng.Không còn cách nào khác chị đành phải lấy trong túi ít tiền còn lại để mua đồ chơi cho con,đứa bé có được đồ chơi trong trong tay thì nó không còn khóc nữa , nụ cười lại bắt đầu xuất hiện trên gương mặt của trẻ thơ.

Về tới phòng trọ nơi gia đình chị đang thuê,đưa bé vẫn thích thú với món đồ chơi vừa mới được mẹ mua cho ,đẩy qua đẩy lại chiếc ô tô trên nền nhà đứa trẻ khúc khích những tiếng cười nhưng nó đâu biết rằng ,ngồi trên mép dường được ghép tạm bằng những tấm gỗ đã ọp ẹp những giọt nước mắt của mẹ nó đăng lăn trên hai gò má.

Thương con ,cũng muốn dành hết cho con những thứ tốt nhất nhưng càng nghĩ càng cảm thấy chua xót trong lòng.Cũng chỉ vì cái cảnh thất nghiệp khiến cho cuộc sống của Chị bỗng nhiên gặp muôn ngàn khó khăn ,trước đây chị vốn là công nhân tại một nhà máy , nhưng vì công ty gặp khó khăn trong kinh doanh nên chị được công ty cho thôi việc.

Việc thì chưa tìm được ,nhưng những chi phí để trang trải cho cuộc sống thì ngày nào cũng có.Những khó khăn cơm áo gạo tiền  không biết đến khi nào mới hết

(Người trong truyện chỉ là nhân vật tượng trưng ,nhưng cuộc sống này có lẽ cũng nhiều người rơi vào cảnh tương tự)

 

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *